Cảm nhận về Hà Giang – Cung đường ước mơ của tuổi 21

0

Hà Giang có thể nói là cung đường phượt lần đầu tiên tôi tham gia cùng nhóm phượt, phải nói như thế nào nhỉ là con gái đã đến tuổi 21 nhưng tôi chưa dừng bước chân ra khỏi cái Hà Nội nhỏ bé có thể nói tôi là mẫu ngoan hiền không nhỉ :))

Ấy vậy mà kết thúc đời học sinh không một dự định từ trước lên kế hoạch và nghe theo tiếng gọi của tuổi trẻ tôi vác balo và lên đường.

Ấn tượng Hà Giang tạo ra cho tôi là cảnh tượng vững chãi như những ngọn núi đá đen sừng sững, che khuất cả Mặt Trời. Nếu bạn chưa từng đi Hà Giang và muốn đi phượt lên mảnh đất địa đầu Tổ quốc này, hãy đọc bài viết: Hà Giang mùa nào đẹp nhấtnhé.

Hà Giang mùa hoa tam giác mạch

Tôi nhớ buổi sáng mù sương, một mình đứng trên Đồn Cao, bước qua cánh cổng mờ ảo, tưởng như bước qua cổng thiên đường, nhảy từ bờ tường này sang bờ tường khác, ngắm cao nguyên Đồng Văn, ngắm cánh đồng Làng Nghiến, ngắm mình, chỉ mình mình, cao hơn cả núi.

Mùa xuân trên cao nguyên đá Đồng Văn

Tôi nhớ những con đèo quanh co, một bên là núi cao, một bên “vực sâu hé môi cười”. Tôi nhớ Lô Lô Chải, nhớ bụi Dã Quỳ đơn độc ven hồ nước nhỏ, nhớ cả cột cờ Lũng Cú, chờ cho chỉ còn mình mình, ngước mặt nhìn lá cờ bay phấp phới mà hét to: Tôi làm được! Tôi đã ở đây!

Cột cờ Lũng Cú nhìn từ trên cao

Ảnh: Nguyễn Việt Hùng

Tôi nhớ ngôi nhà đơn độc trên Mã Pì Lèng, ngôi nhà làm tôi hoang mang: Sao lại ở đó? Ngay giữa lưng chừng núi? Sao lại một mình? Tôi nhớ ba cậu trai trẻ, dựng ba chiếc xe Win, tựa vai nhau ngắm Nho Quế trong im lặng, làm tôi ghen tị, và bật khóc.

Tôi nhớ, chén thắng cố lợm họng – 1 trong số những món đặc sản nổi tiếng ở Hà Giang, chén thắng dền ngọt lịm. Và nhớ nhất, là những chén rượu ngô, rượu táo mèo cay nồng. Có ấm lòng hơn được chút chăng?

Tôi nhớ những ánh mắt ái ngại nhìn tôi: Em đi một mình à? Nhớ những ánh mắt kinh ngạc nhìn tôi: Em đi một mình à? Nhớ cả căn phòng homestay rộng thênh thang, vừa ngủ vừa nắm chặt con dao trong tay. Một mình!

Đặc sản thắng cố nổi tiếng ở Hà Giang

Nhiều người đến Hà Giang, nhiều người đi khỏi Hà Giang. Họ chụp ảnh, họ tự hào. Họ sẽ không bao giờ nhìn thấy được Hà Giang của tôi, một Hà Giang “chỉ lặng chìm như đá, chỉ bời bời như mây”.

Có lần, có bạn trong friendlist, băng vèo qua Mã Pì Lèng rồi phán: Chả có gì ấn tượng! Tôi nổi giận! Tôi những muốn hét vào mặt bạn ấy: Bạn có biết con đèo bạn băng qua, đã có bao nhiêu người, lấy tính mạng của chính bản thân mà làm nên không?

Mã Pí Lèng - Con đèo huyền thoại ở Hà Giang

Nhưng nghĩ lại tôi vẫn muốn được một lần nữa quay về nơi đó được trở lại với cảm giác treo mình lủng lẳng trên vách đá, tự đục bằng tay những lỗ nhỏ để nhét mình vào.

Hàng trăm lần trong giấc ngủ tôi cứ thấy gương mặt mình lấm lem, mặc váy xòe thêu, mang ống chân và đi chân đất, sáng mang gùi, dắt theo con bò, lùa lũ con lên nương gieo ngô; chiều đem quần áo ra suối, giặt xong phơi ngay trên bờ đá, tối ngồi xay ngô, quay sợi, ôm thằng chồng sặc mùi rượu ngô ngủ; tới chợ phiên lại xúng xính áo quần, dắt theo con ngựa, xuống huyện chơi, trời chiều ngả bóng, vợ đi trước, chồng túm đuôi ngựa, ngật ngà ngật ngưỡng theo sau, băng qua mấy quả núi, trở về nhà.

Không biết cảm giác của các bạn khi tham gia phượt lần đầu tiên như thế nào nhưng với tôi cung phượt Hà Giang này nó có đầy đủ các cung bậc cảm xúc buồn hay vui, mừng hay giận, hạnh phúc hay đau đớn.

Ấn tượng đầu tiên về Hà Giang trong tôi như thế đấy!

Cảm nhận về Hà Giang – Cung đường ước mơ của tuổi 21
Đánh giá bài viết
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng