06

06

Đừng bao giờ dẫn một “giáo sư” đi phượt

Written by  Thứ sáu, 06 Tháng 6 2014
Đừng bao giờ dẫn một “giáo sư” đi phượt

Là một nhóm bạn thân, chơi với nhau từ ngày mới bước chân vào trường Đại học, đến năm thứ 4 chúng tôi quyết định tổ chức một chuyến phượt đến Mộc Châu để có thêm những kỉ niệm ghi vào cuốn sổ “thành tích ăn chơi” của nhóm. Tuy nhiên, sau vụ này chúng tôi rút ra một bài học nhớ đời: Đừng bao giờ dẫn một vị “giáo sư” đi phượt.

Là một nhóm bạn thân, chơi với nhau từ ngày mới bước chân vào trường Đại học, đến năm thứ 4 chúng tôi quyết định tổ chức một chuyến phượt đến Mộc Châu để có thêm những kỉ niệm ghi vào cuốn sổ “thành tích ăn chơi” của nhóm. Tuy nhiên, sau vụ này chúng tôi rút ra một bài học nhớ đời: Đừng bao giờ dẫn một vị “giáo sư” đi phượt.

Đoàn chúng tôi có 14 người nhưng hầu như tất cả trong số đó đều là thành viên của một nhóm phượt chuyên nghiệp. Vì thế ai cũng có một chút kinh nghiệm và tay lái cũng khá lụa, trừ một người, đó là Minh.

Minh là một chàng trai Hà Nội chính hãng. Minh cao to nhưng không đẹp trai lắm. Mắt đeo một cặp kính cận dày như 2 cái đít chai và là con mọt sách thực sự. Chúng tôi hay gọi là Minh giáo sư vì cậu học rất giỏi. Tuy nhiên, kiến thức thực tế thì quả là một “con gà”.

Minh thích đi lang thang 1 mình ngắm đường phố và cực kì đam mê phim ảnh. Mỗi lần cả nhóm đi chơi, thấy Minh đi một mình là mỗi lần chúng tôi lo lắng, phải gọi điện cho Minh liên tục vì sợ cậu không biết đường về nhà. Thỉnh thoảng chúng tôi vẫn trêu: “Sau này Minh nhớ lấy một người vợ có thể chăm cậu như một người mẹ nhé”. Minh cứ thế cười tít mắt.

Trong chuyến du hí lần này biết trước rằng để Minh đi cùng là một sự “liều lĩnh không hề nhẹ” nhưng chúng tôi không thể làm khác bởi ngoài những chuyến phượt thì cậu cũng là một trong những thành viên “cứng” của nhóm. Tuy nhiên, thật là “bi đát” cho tôi, tôi được phân công làm ôm của Minh. Nói là ôm nhưng quả thực tôi là người “có tiếng không có miếng”.

Trong suốt chặng đường khoảng 190km, cứ đến khúc nào quanh co, khúc khủy thì thay vì làm ôm tôi “được” chuyển thành xế. Phần vì Minh chưa bao giờ có kinh nghiệm đi phượt lại biết tính Minh nên tôi không dám để Minh làm xế, phần vì Minh cũng không dám cầm lái.

Mất khoảng 7 tiếng để chúng tôi hoàn thành đoạn đường từ Hà Nội lên đến Mộc Châu. Đến nơi, chúng tôi thuê một chiếc nhà sàn làm nơi nghỉ chân. Không cưỡng lại được vẻ đẹp của vùng đất này, chúng tôi kéo nhau vào rừng thông, rồi xuyên qua rừng mơ để chụp ảnh tung facebook. Dĩ nhiên, Minh vẫn là tâm điểm lo lắng của chúng tôi và không bao giờ chúng tôi rời mắt khỏi cậu.

Kết thúc một ngày đầu tiên trên đất Mộc Châu là một chiều như thế. Sau khi ăn tối, ai nấy no nê và phê phê chút rượu, chúng tôi lên nhà đánh bài, chém gió, ngắm ảnh không biết đến mấy giờ nếu không có chuyện ấy xảy ra.

Chúng tôi ngồi chơi đến tận khuya nhưng không hiểu trong lòng có chút gì bồn chồn, lo lắng, cảm giác như thiếu thiếu cái gì đó. Bỗng Phương – một thành viên trong nhóm, giật mình hỏi“Tùng đâu?”. Chúng tôi ngó ngang ngó dọc không thấy bóng dáng Minh. Gọi điện thì biết Minh để điện thoại ở nhà. Hoảng hốt, chúng tôi không ai kịp xỏ dép, khoác áo chạy ra ngoài, mặc cho trời rét căm căm.

Cứ thế chân đất với manh áo mỏng, chúng tôi đi vòng quanh hồ soi đèn và gọi tên Minh thất thanh. 1 vòng, 2 vòng,... chúng tôi gọi mãi nhưng chẳng thấy Minh đâu. Nghẹt thở vì lo lắng, không ai dám nói những suy nghĩ tồi tệ nhất trong đầu lúc ấy. Tôi cầm đèn, tay nắm chặt tay đứa bạn, đi vòng quanh hồ 1 lần nữa và liên tục soi xuống mặt hồ, đầu không ngừng nghĩ “Nếu bây giờ có một cái gì đó trăng trắng nổi lên giữa hồ thì sẽ phải làm sao?”. Nghĩ như thế mà người tôi run lên cầm cập, không phải vì rét....

Sau gần một tiếng đồng hồ tìm Minh không thấy, chúng tôi quyết định đến đánh thức chú chủ nhà để tìm sự cứu trợ. Chú cũng lo lắng chẳng kém gì chúng tôi. Chú chạy đến nhà bác bảo vệ khu vực và cùng bác mang cả loa (chiếc loa tuyên truyền) để đi vào trong rừng thông tìm Minh. Sau một hồi lâu chúng tôi co ro đứng đợi, bác chủ nhà và mấy chủ bảo vệ cũng về nhưng kết quả là con số 0, không thấy Minh!

Bất lực, lo lắng, chúng tôi đang đứng để tìm cách giải quyết thì với cái sống mũi cay cay thì.... Minh lững thững tiến gần, tay cầm một gói bim bim.

Chúng tôi kinh ngạc và chẳng hiểu cái gì quái gì xảy ra với cậu ấy nữa. Một giây lặng im vì ngỡ ngàng, chúng tôi hỏi Minh dồn dập. Minh cười khì khì: “Tớ ngồi trong quán tạp hóa đằng kia để xem phim. Nghe thấy mọi người gọi nhưng phim hay quá tớ không dứt ra được!”.

Chúng tôi vừa mừng vừa giận và nghĩ “Từ nay chẳng dám rủ 1 vị giáo sư nào đi chơi nữa, thêm 1 vụ thế này chắc đau tim đến ngất mất thôi!”.

Một số hình ảnh trong chuyến Phượt:

Ăn trưa trên núi

Lang thang trong rừng mận

Khám phá núi rừng


Bài xem nhiều nhất

Quảng cáo tài trợ

Mời đọc truyện ngôn tình 

Cập nhật sxmb mỗi ngày

Tăng cường sức khỏe với tinh bột nghệ nano Nhật Bản