06

26

Khoảng lặng sau chuyến phượt đêm

Written by  Thứ năm, 26 Tháng 6 2014
Khoảng lặng sau chuyến phượt đêm

Chúng tôi là một nhóm bạn chơi với nhau thời Đại học. Nhóm có 14 người, mỗi người một tính cách nhưng tất cả đều giống nhau ở một điểm đó là... ham chơi. Đã có lần chúng tôi rủ nhau trốn học, bỏ bê bài vở, mặc kệ kiểm tra, thi cử để cùng nhau thực hiện một kế hoạch ấp ủ từ lâu: Phượt đêm Hà Nội.

Hà Nội là thế. Chẳng bao giờ nghỉ ngơi. Ban ngày ồn ào, náo nhiệt với xăng xe khói bụi, con người vội vã với cơm áo gạo tiền. Ban đêm Hà Nội dịu dàng hơn nhưng vẫn còn trăm vạn mảnh đời lam lũ vì miếng cơm manh áo.

Chúng tôi là một nhóm bạn chơi với nhau thời Đại học. Nhóm có 14 người, mỗi người một tính cách nhưng tất cả đều giống nhau ở một điểm đó là... ham chơi. Đã có lần chúng tôi rủ nhau trốn học, bỏ bê bài vở, mặc kệ kiểm tra, thi cử để cùng nhau thực hiện một kế hoạch ấp ủ từ lâu: Phượt đêm Hà Nội.

Sau hành trình ấy chúng tôi mới nhận ra được nhiều điều. Đêm Hà Nội đẹp dịu dàng, thong thả như bao thành phố khác. Nhưng sau màn đêm ấy, dưới ánh đèn điện mờ ảo kia là cả một thế giới ngầm mà trước đó chúng tôi chưa bao giờ biết đến.

Đúng 23h chúng tôi tập trung ở trường Đại học Quốc gia Hà Nội. Trước mắt tôi lúc ấy là một Hà Nội không ngủ: Những tòa nhà đang xây dựng với những công nhân thay ca nhau hoàn thiện công trình, tiếng rao bán hàng rong phá tan không gian lặng thinh của đêm Hà Thành.

Theo như kế hoạch, chúng tôi sẽ dừng chân phố cổ thật lâu để có dịp cảm nhận thú ẩm thực của những dân sành ăn. Nhưng đến nơi, mọi mường tượng đều tan vỡ. Thay vì những quán ăn dọc các con phố như thường ngày thì bây giờ lại là sự xuất hiện của những cửu vạn đêm. Họ đang lầm lũi đổ từng thúng đất, thúng cát lên những chiếc xe tải chở vật liệu xây dựng để kịp giờ lưu thông.

Kế hoạch vì thế có chút thay đổi. Sau khi dừng chân và chụp mấy bức ảnh làm kỉ niệm, chúng tôi đành phi xe về đến đường Nguyễn Khang để tìm đồ “chống đói”. Nhưng chúng tôi sẽ chẳng phải bất ngờ, mắt chẳng phải chữ A, mồm chẳng phải chữ O nếu như không có một tốp các cô gái sực nức mùi nước hoa, mùi phấn son, nồng nặc mùi rượu với những chiếc quần sooc, chiếc juyp ngắn cũn cỡn, những chiếc áo được khoét cổ sâu, hờ hững,... kẹp 3, kẹp 4 phi xe vào quán chúng tôi đang ngồi.

Không khí quán ăn trở nên khác hẳn. Tiếng cười hô hố, lời nói tục, chửi bậy văng ra không thương tiếc, những câu chuyện về ông này có bo- đì đẹp, ông kia kẹt sỉ… cứ thế đập vào tai chúng tôi.

Mọi sự chú ý của cả quán dồn hẳn vào họ. Những ánh mắt tò mò liếc nhìn, những đôi tai cứ thế róng sang hóng chuyện.

Bất ngờ quán im bặt khi một người đàn ông săm trổ đầy mình, tay cầm điếu thuốc, tiến đến gần họ, quát như ra lệnh: “Ăn nhanh còn đi làm việc. Định tán gẫu đến bao giờ?”

Thế rồi chẳng mấy chốc họ lại kẹp 3, kẹp 4 phi đi để lại bao sự ngỡ ngàng cho chúng tôi.

Chỉ một phút thoáng qua mà cảm xúc trong chúng tôi bỗng chốc lẫn lộn, rối bời. Mới cách đó không lâu, chúng tôi xúc động biết bao nhiêu khi thấy những người công nhân phải thay nhau làm ca đêm, bán sức lao động, vất vả, chắt chiu từng đồng bạc lẻ vì kiếp mưu sinh. Thì bây giờ, chúng tôi lại khinh thường những cố gái chân dài, điểm phấn tô son, cũng vì kiếp mưu sinh nhưng lại bán rẻ nhân phẩm của mình để kiếm từng đồng trên hạnh phúc gia đình người đàn bà khác.

Hà Nội là thế. Chẳng bao giờ nghỉ ngơi. Ban ngày ồn ào, náo nhiệt với xăng xe khói bụi, con người vội vã với cơm áo gạo tiền. Ban đêm Hà Nội dịu dàng hơn nhưng vẫn còn trăm vạn mảnh đời lam lũ vì miếng cơm manh áo.

Biết bao nhiêu kiếp người sinh tồn nhờ Hà Nội, nhưng cũng biết bao nhiêu mảnh đời bị cám dỗ nơi phồn hoa đô hội này?

Bạch Vân


Bài xem nhiều nhất

Quảng cáo tài trợ

Mời đọc truyện ngôn tình 

Cập nhật sxmb mỗi ngày

Tăng cường sức khỏe với tinh bột nghệ nano Nhật Bản